Thứ Tư, 11 tháng 2, 2015

TỪ CHUYỆN CON CÁ CƠM

TỪ CHUYỆN CON CÁ CƠM

* MINH DIỆN 
            BVB - Anh Đông, hướng dẫn viên du lịch đưa chúng tôi vào thăm một nhà thùng ở Phú Quốc. Đó  là một  cơ sở làm nước mắm lâu đời và nổi tiếng hòn đảo này. Từ ngoài sân đã nhìn thấy những dãy thùng gỗ như những chiếc trống khổng lồ thẳng tắp dưới vòm mái tôn, và ngửi mùi nước mắm đẫm trong không khí. Nhân viên nhà thùng đang chiết nước mắm ra đóng chai  xuất bán cho khách hàng, mời chúng tôi nếm thử 'nước mắm nhỉ' đặc sánh, màu cánh dán thơm nồng có vị ngọt tê tê đầu lưỡi. Ai cũng tấm tắc khen ngọn, có người nhận ra là từ lâu nay mình từng ăn “nước mắm Phú Quốc” nhưng  hình như không phải nước mắm Phú Quốc thiệt.
Đông cho biết, nước mắm Phú Quốc bị nhái tràn lan, chỉ có ra Phú Quốc mới hiểu thế nào là nước mắm Phú Quốc! Đông  kể cho chúng tôi nghe sự khác biệt ấy từ khâu chượp cà đến khi ra đời chai nước mắm. Đầu tiên là những chiếc thùng  đường kính 3 mét, cao 4 mét, ghép bằng 300 thanh gỗ bời lời từ rừng Bắc Đảo, có 8 vòng dây niềng, mỗi dây bện 120 sợi song mây từ núi Ông Tám. Chỉ có loại gỗ bời lời Bắc Đảo mới giữ được mùi vị nước mắm thơm ngon và chỉ có loại song mây núi Ông Tám mới đủ độ bền để niềng chiếc thùng  khổng lồ 60 năm không rò rỉ.
                             > Nước mắm Phú Quốc bị thách thức 
                            > Thương lái Trung Quốc mua con chặt khoai (sâm đất) 
                Mỗi chiếc thùng ấy chượp được 14 tấn cá cơm. Phú Quốc là vùng biển có nhiều  phù du làm thức ăn cho cá cơm, và mùa đánh bắt từ tháng 7 đến tháng 12.  Cá cơm Phú Quốc có nhiều loại, nhưng làm nước mắm ngon nhất là cá cơm đỏ, cá cơm sọc tiêu, và cá cơm than. Nơi khác, nhà thùng thu mua cá cơm về  rồi mới chượp. Ở Phú Quốc, cá ướp ngay tại hầm tàu. Mỗi mẻ lưới vừa cặp mạn, ngư phủ dùng vợt vớt cá lên, nhặt hết tạp chất, rửa sạch bằng nước biển rồi trộn đảo ngay với muối khi con cá đang nhảy múa tanh tách. Cá đưa xuống hầm tàu tươi nguyên, giữ được máu, không bị phân hủy, không có mùi hôi,  độ đạm cao, và nước mắm sẽ có mầu cánh dán tự nhiên.
           Chủ cơ sở nước mắm Phụng Hưng là đời thứ bảy nhà thùng này. Cái cơ ngơi của gia đình ông hôm nay đã phải đổi bằng bao nhiêu mồ hôi nước mắt mấy thế hệ. Ông cho biết, hơn hai trăm năm trước dân đảo Phú Quốc còn rất thưa, nhưng đã có nghề làm nước mắm. Trước năm 1945, toàn  đảo  có khoảng 100 nhà thùng tập trung ở Dương Đông và Cửa Cạn, từ năm 1965 đến 1975, phát triển cực thịnh  lên tới hơn một ngàn nhà thùng rải khắp đảo. Sau giải phóng và thời kỳ 'cải tạo công thương', lại trên cái nền bao cấp, nghề làm nước mắm trên đảo này bị  teo lại,  bây giờ mới dần dấn khôi phục, mỗi năm sản xuất được gần  8 triệu lít
          Nước mắm Phú Quốc nổi tiếng từ những năm 50 thế kỷ trước, đã được bán sang Campuchia, Thái Lan  nhưng thị phần nhỏ, không được cầu chứng thương hiệu. Phần lớn nước mắm Phú Quốc do thương lái Trung Quốc nắm giữ. Họ độc quyền thu mua từ các nhà thùng xuất ra nước ngoài với nhãn mác Trung Quốc.
               Từ năm 2001, Cục sở hữu trí tuệ đã công nhận tên gọi xuất xứ nước mắm Phú Quốc . Năm 2005, Bộ thủy sản ban hành quy định về sản xuất nước mắm mang tên  Phú Quốc. Theo đó chỉ có nước mắm đóng chai tại Phú Quốc theo tiêu chuẩn TC 230:2006 mới được chứng nhận xuất xứ từ Phú Quốc.
              Hiệp hội nước mắm Phú Quốc ra đời và nước mắm Phú Quốc với thương hiệu độc quyền mon men ra thị trường thế giới. Cách làm ăn độc lập tự chủ ấy đã khiến người “đồng chí bốn tốt và mười sáu chữ vàng” không hài lòng.Một chiến dịch tận thu mua cá cơm để cắt nguồn nguyên liệu cùa các nhà thùng Phú Quốc được tiến hành rất dữ dội. Chân rết thương lái Trung Quốc như những chiếc vòi bạch tuộc bung ra thò vào từng ngõ ngách vạn chài. Chúng mua chuộc , dụ dỗ từng chủ thuyền, chủ lưới bán cá cơm cho chúng.  Gíá cá cơm đang  bình thường 7.000 đồng đến 8.000 đồng một kg, chúng  mua 20.000 đồng rồi 30.000 đồng một kg. Bất kể loại cá cơm nào, tươi hay ươn  chúng  mua hết. Có những mẻ cá ươn thối, chúng  mua  mang ra biển đổ. Chúng  tung tiển ra để bóp chết ngành nghề nước mắm Phú Quốc chứ đâu phải kinh doanh bình thường. Rất tiếc là dân ta nói chung, các chủ tàu cá nói riêng bị cái lợi trước mắt lấp mất tầm nhìn xa trông rộng, lấp cả nghĩa tình, quay lưng lại với người mình.
                 Mùa cá cơm năm ấy, các nhà thùng Phú Quốc chới với vì thiếu nguyên liệu sản xuất. Nhiều  hợp đồng ký với khách hàng, đặc biệt với nước ngoài bị hủy bỏ, bị phạt và đau đớn hơn là mất uy tín.
                - Hiệp hội nước mắm Phú Quốc đã tự cứu mình bằng cách mua tàu, và thuê tàu đánh bắt cá cơm, tự chủ nguồn nguyên liệu. Nhờ biện pháp ấy đã chặn được chiến lược vét cá cơm cùa Trung Quốc!
                Anh Đông nói với chúng tôi như vậy và không giấu niềm tự hào của người dân xứ đảo. Tuy nhiên tôi vẫn cảm thấy băn khoăn bởi lòng tham và lối xảo trá cùa người Trung Quốc thì vô cùng, sức ta có hạn và  dân ta vẫn thiếu cảnh giác trước những  miếng đòn thâm hiểm cùa  Tàu.  Thực tế đã chứng minh, đâu  chỉ một vài lần,mà đã bao nhiêu lần và đã lâu lắm rồi, những trò mua bán tưởng như rất ngây ngô của Trung Quốc diễn ra mang lại hậu quả khôn lường cho Việt Nam mả chúng ta vẫn bập phải.
                Còn nhớ năm 1997-1998, thương lái Trung Quốc giả làm khách du lịch sang Đồng Đăng, Lạng Sơn móc nối mua mèo. Khi mèo miền cao biên giới này cạn chúng tỏa xuống miền xuôi , từ Hà Đông, Hà Tây đến Thái Bình, Nam định, Hà Nam... những nơi được coi là vựa lúa miền Bắc. Mỗi con mèo thương buôn Trung Quốc mua  cả triệu đồng. Nó mua cả mẻo chết. Một cái đầu mèo có giá bằng cả con mèo. Nhiều người trở thành lái mèo và nạn trộm cắp mèo bùng phát. Người nọ nghi người kia, xóm  làng xào xạc vì chuyện mất mèo. Cho đến khi con vật đứng hàng thứ tư trong mười hai con giáp ấy gần tiệt chủng ở miền Bắc thì dịch chuột bùng phát.  Ôi cơ man là chuột. Chuột cống , chuột đồng, chuột nhắt. Chuột nhung nhúc trong từng nhà,thành bầy đàn ngoài đồng ruộng, chén sạch cà thóc lúa, hoa màu, cắn nát chăn màn quần áo. Bấy giờ các nơi  phát động chiến dịch diệt chuột rất rầm rộ,và có “Vua diệt chuột” ra đời. Nhưng càng diệt, chuột càng nhiểu, bởi thuốc diệt chuột mua của Trung Quốc, các “ông cống” xơi không chết mà lại kích thích sinh đẻ mãnh liệt hơn. Chính “Vua diệt chuột” bất đắc dĩ  đã mỉa mai thốt lên rằng “các ông bạn Tàu đã rước mình lên ngôi vua”.
               Chiến dịch mua mèo vừa lắng thì rộ lên chiến dịch mua móng trâu. Ấy là vào năm 2003-2004. Thương lái Trung Quốc ăn mặc như người Mông xuất hiện nhan  ở Cao Bằng, Lạng Sơn, Lào Cai, rỉ tai người địa phương tìm nguồn hàng đặc biệt này.  Bọn chúng không mua cả con trâu mà chỉ mua bốn cái móng. Hai móng trước , hai móng sau gộp lại  là một bộ móng, có giá bằng cà con trâu. Nạn chặt trộm móng trâu phát sinh phát sinh như nạn bắt trộm mèo năm trước. Có những con trâu đang gặm cỏ trên đồi khuỵu xuống không đi được vì bị chặt mất móng. Có gia đình nhốt trâu trong chuồng, canh cẩn thận  ban đêm bọn bất lương  mò vào chặt trộm. Con trâu là đầu cơ nghiệp! Người dân miền núi con trâu là sức kéo chính để cày bừa những thửa ruộng bậc thang. Mất con trâu đồng nghĩa với bỏ ruộng hoang.  Đồn biên phòng Trà Lĩnh có lần bắt được mấy bao tải móng trâu còn tươi máu trên đường chở sang Trung Quốc. Những người lính con nhà nông căm giận thốt lên: “ Tiên sư bọn giã man!”
               Năm 2007, các các cơ sở sản xuất chè ở Phú Thọ, Thái Nguyên , Tuyên Quang  bị một phen điêu đứng. Ấy là vì thương lái Trung Quốc  sang vơ vét chè vàng. Thôi thì thượng vàng hạ cám, lá chè, búp chè, cành chè, rễ chè, quả chè nó mua tất.  Gía chè đang từ 15.000 đến 25.000 đồng một kg nó đẩy lên  75.000- 90.000 đồng một kg. Những đồi chè bị vặt trụi  vô tội vạ.
              Khi những người hám lời bỏ tiền  thu gom, và nhiều đồi ché đã bị hủy diệt, thì  Trung Quốc  không mua nữa, chè chất đống ở cửa khẩu thành đống rác.
              Kinh khủng nhất là chiến dịch thu mua đìa năm 2011. Mả bố quân bất nhân, khởi đầu chúng mua giá 280 tệ một kg đỉa khô, tương đương 750.000 đồng, rồi đưa lên 450 tệ và sau đó 800 tệ, tương đương 2 triệu đồng.  Chúng nâng giá lên trời như thế để kích thích lòng tham. Ai cũng biết đỉa là một loài  hút máu  nguy hiểm nhưng hám lời đua nhau buôn đìa. Có người thành lập công ty nuôi đỉa.  Có nơi mở đại lý đỉa. Nhiều người dân  Kinh Môm , Hải Dương bỏ hết công việc làm ăn đi thu gom đỉa tươi giá 20.000 đến 30.000 đồng một kg,  về chế biến đìa khô bán sang Trung Quốc. Từ Hải Dương nghể buôn đỉa nhanh chóng tràn vào Hóc Môn, Củ Chi, thành phố Hồ Chí Minh. Người ta thu gom đìa về  thà trong  ruộng, trong ao. Những  “vựa  đỉa”  nhung nhúc đỉa  như bánh canh. Vô tình xa chân xuống  hàng trăm con đìa bám chặt bứt không ra.
Thương lái TQ mua con chặt khoai (sâm đất)
phá rừng ven biển Nam bộ
               Hết đỉa đến ốc bươu vàng, cua, ốc rồi dừa non, rễ sim, hoa ngâu, lá cây phong ba, khoai lang tím,rễ tiêu,lá mã hồ...
               Cây phong ba chỉ mọc ở vùng đảo Quảng Điền, Quảng Ngãi và  quần đảo Trường Sa. Đó là loài cây chịu đựng sóng gió, phong ba bão táp, giữ màu xanh biển đảo Tổ Quốc, đồng hành với những người lính đảo. Vậy thương lái Trung Quốc mua làm gỉ? Không ai tìm hiểu, các cơ quan bảo vệ môi trường không lên tiếng,  để mặc chúng thu mua. Và nhiều ngư dân đã bỏ nghề đánh bắt hải sản , lên đảo chặt phá cây phong ba phơi khô bán với giá 15.000 đồng một kg. Chặt phá cây phong ba ngoài đảo còn nguy hại hơn chặt phá rừng đầu nguồn trong đất liền, vậy mà các cơ quan chức năng lại làm ngơ .
                 Tôi còn nhớ tháng 7-2007, nạn cắt trộm cáp quang lan tràn  ở Kiên Giang, Bạc Liêu, Sóc Trăng.  Lúc đẩu người ta  bảo  đó là bọn trộm vặt  bán ve chai. Khi tập đoàn Bưu chính viễn thông nháo nhác lên vì nhiều tuyến cáp quang quốc tế  bị cắt trộm, tổng chiều dài  tới 11 km, trị giá gần 20 triệu đô la và họ cho biết sợi  cáp quang làm bằng thủy tinh, không  phải bằng đồng, không  bán phế liệu được,  thì cơ quan công an mới vào cuộc.  Và câu  trả lời được hé mở khi lực lượng công an bắt được Nguyễn Thị Bích Phượng, ở Bà Rịa Vũng Tàu, môt chân rết mua cáp quang cho Trung Quốc.  Mụ Phượng đã thuê ba chiếc tàu để chở cáp quang  thu gom của bọn ăn cắp sang Trung Quốc phục vụ mục đích phá hoại cùa chúng .
              Trung Quốc đã có một chính sách rất lớn và rất bài bản trong việc thu mua hàng hàng hóa nguyên liệu  và bán sản phẩm sang Việt Nam. Họ mua, bán có chọn lọc,có chiến lược chứ không phải bất cứ thứ gì cũng mua, bán. Họ mua những thứ họ cần một phần, một phần để phá hoại môi trường và kính tế Việt Nam, còn bán những thứ đầu độc con người Việt Nam.
               Giáo sư kinh tế và chính sách công cộng trường Đại học Clifornia , Irvine Peter Navarra đã viết trong cuốn sách “ Chết dưới tay Trung Quốc”như sau : “ Một loạt các vụ bê bối về thực phẩm độc hại của Trung Quốc trong thời gian qua đã khiến cà thế giới phải rùng mình. Mỗi ngày qua đi lại có thêm môt vụ thức phẩm độc hại xuất xứ từ Trung Quốc. Họ vét tài nguyên từ các nước đang phát triển và tuôn ra sản phẩm độc hại. Nếu thiếu cảnh giác sẽ chết dưới cánh tay Trung Quốc, đất  nước 1,3 tỷ người đang muốn vươn lên làm bá chủ thế giới bằng mọi giá!”
              Những lời hứa và cả những văn bàn giấy trắng mực đen đã được ký kết giữa các nhà lãnh đạo Đảng cộng sản Việt Nam và Trung Quốc trên tinh thần “bốn tốt và 16 chữ vàng” quà thật chưa làm cho chúng ta yên tâm khi Hoàng Sa vẫn bị Trung Quốc chiếm,Trường Sa và biển Đông vẫn bị Trung Quốc bành trướng đe dọa, và Trung Quốc thường xuyên dùng thủ đoạn mua, bán xảo quyệt, dối trá, tham hiểm  để phá hoại môi trường, phá hoại sản xuất, làm giảm niềm tin, đầu độc sức khỏe và làm nhiễu loạn lòng dân ta.
            Bởi thế, có lẽ không thừa khi mỗi chúng ta, hãy tự soi trong quá khứ và hiện tại, nhận chân bộ mặt thật  Trung Quốc, đề tránh bớt những hậu quả mà “người bạn bán tốt” gây ra cho mình. Tạm biệt Đông và 'làng nước mắm Phú Quốc' tôi đi trên bãi biển Dương Đông mà ngẫm nghĩ miên man về "lòng tin chiến lược"!
M.D

Từ chú bé đánh giày thành tổng thống Brazil

Từ chú bé đánh giày thành tổng thống Brazil

     Luiz Inácio Lula da Silva, tổng thống Brazil nhiệm kỳ 2002 - 2010.             

Từ một đứa bé đói ăn, Lula có cơ hội làm việc ở tiệm giặt là nhờ biết đưa tay giúp đỡ những người khốn khó.

Haley
(Dịch từ Historystories)
Chú bé Lula, sinh ra vào tháng 10 năm 1945, tại một gia đình nông dân ở Brazil. Nhà nghèo, nên từ lúc mới 4 tuổi, chú đã phải đi bán đậu phộng ngoài đường, nhưng vẫn quần áo tả tơi, và thiếu ăn. Sau khi lên tiểu học, lúc đó gia đình đã dọn lên thủ đô Rio de Janeiro, tan học, chú bé thường đi với hai người bạn cùng lứa, đánh giầy ở đầu đường, hôm nào không có khách, thì coi như nhịn đói.
Năm 12 tuổi, vào một buổi xế chiều, có một người khách, là chủ tiệm giặt là và nhuộm áo quần đến chiếu cố, ba đứa trẻ chạy lại chào hàng. Ông chủ tiệm nhìn ba cặp mắt van xin khẩn khoản đó, không biết quyết định chọn đứa nào. Cuối cùng ông ta nói: "Ai cần tiền nhất, thì tôi cho đánh giầy, và sẽ trả công 2 đồng".
Công đánh một đôi giầy chỉ có vậy nhưng 2 đồng đúng là một món tiền rất lớn, ba cặp mắt đều sáng lên. Một đứa nhỏ nói: "Từ sáng đến giờ cháu chưa được ăn gì cả, nếu không kiếm được tiền hôm nay, cháu sẽ chết đói!". Đứa khác nói: "Nhà cháu đã hết thức ăn từ ba ngày nay, mẹ cháu lại đang ốm, cháu phải mua thức ăn cho cả nhà tối nay, nếu không thì lại bị ăn đòn". Cậu Lula nhìn 2 đồng bạc trong tay ông chủ tiệm, nghĩ ngợi một lúc, rồi nói: "Nếu cháu được ông cho kiếm 2 đồng này, thì cháu sẽ chia cho hai bạn đó mỗi đứa 1 đồng!".
Luiz Inácio Lula da Silva, tổng thống Brazil nhiệm kỳ 2002 - 2010.
Luiz Inácio Lula da Silva, tổng thống Brazil nhiệm kỳ 2002 - 2010.
Câu nói của Lula làm ông chủ tiệm và hai đứa kia rất ngạc nhiên. Cậu giải thích thêm: "Tụi nó là bạn thân nhất của cháu, đã nhịn đói một ngày rồi, còn cháu thì hồi trưa có ăn được ít đậu phộng, nên có sức đánh giầy hơn chúng nó. Ông cứ để cháu đánh đi, chắc chắn ông sẽ hài lòng".

Cảm động trước câu nói của cậu bé, ông chủ tiệm đã trả cho nó 2 đồng bạc, sau khi nó đã đánh bóng đôi giầy. Và Lula giữ đúng lời, cậu đã đưa ngay cho hai đứa bạn mỗi đứa 1 đồng. Vài ngày sau, ông chủ tiệm đã tìm đến Lula, nhận cậu đến học nghề sau mỗi buổi tan trường ở tiệm giặt nhuộm của ông, thậm chí ông còn bao cả bữa cơm tối. Tiền lương lúc học nghề tuy rất thấp, nhưng so với đánh giầy thì khá hơn rất nhiều.
Chú bé hiểu rằng chính vì mình đã đưa tay giúp đỡ những người khốn đốn, nên mới đem đến cho mình cơ hội làm thay đổi cuộc đời. Từ đó, miễn là có khả năng, chú bé Lula không ngần ngại giúp đỡ những người sống khốn khổ hơn mình.
Sau, Lula nghỉ học đi làm thợ trong một nhà máy. Để bênh vực cho quyền lợi của những người thợ, cậu tham gia vào công đoàn. Năm 45 tuổi, Lula lập ra đảng "Lao động". Năm 2002, khi ứng cử tổng thống, khẩu hiệu của ông là: "Ba bữa cơm no cho tất cả mọi người trong quốc gia này". Và ông đắc cử làm tổng thống Brazil. Năm 2006, ông đắc cử nhiệm kỳ hai.
Trong 8 năm tại chức, ông đã thực hiện đúng lời mình đã hứa: 93% trẻ em và 83% người lớn ở nước này được no ấm. Thực hành đúng tâm niệm: "Giúp đời!". Và nước Brazil dưới sự lãnh đạo của ông đã không còn là "con khủng long nhai cỏ" mà đã trở thành "con mãnh sư châu Mỹ", trở thành nền kinh tế đứng thứ 10 trên thế giới.

Luiz Inácio Lula da Silva đó là tên của tổng thống Brazil nhiệm kỳ 2002 - 2010.

 
Brazil : Đẩy lui nghèo khó, thành công rực rỡ nhất của tổng thống Lula


 

Đưa hàng triệu dân thoát khỏi cảnh bần cùng được coi là thành công rực rỡ nhất của hai nhiệm kỳ tổng thống vừa qua. Nhưng tám năm là một thời gian quá ngắn ngủi để ông Lula giải quyết được tất cả những vấn đề tiêu cực trong xã hội Brazil. Hai nhiệm kỳ của tổng thống Lula đã thay đổi bộ mặt của Brazil đến mức độ nào và đâu là những hồ sơ còn dang dở mà ông để lại cho người kế nhiệm ?

Trong cuộc tuyển cử hôm chủ nhật, 03/10/2010, vừa qua, lần đầu tiên trong hơn một phần tư thế kỷ, ông Lula không có tên trong danh sách các ứng cử viên tổng thống. Hiếm khi nào một vị tổng thống mãn nhiệm dời khỏi chính quyền vẫn còn chinh phục được hơn 80% cảm tình của người dân. Tổng thống Brazil, Luiz Inacio Lula da Silva có lẽ là một ngoại lệ.

Giải thoát cho hàng triệu dân khỏi cảnh bần cùng được coi là thành công rực rỡ nhất của hai nhiệm kỳ tổng thống của ông. Nhưng tám năm là một thời gian quá ngắn ngủi để chiếc đũa thần của Lula giải quyết được tất cả những vấn đề tiêu cực trong xã hội Brazil.

Hai nhiệm kỳ của tổng thống Lula đã thay đổi bộ mặt của Brazil đến mức độ nào và đâu là những hồ sơ còn giang dở mà ông sẽ để lại cho người kế nhiệm ?

Thành tựu vượt bực

Hồi tháng 09/2003, trong một bài diễn văn, ông Lula đã mạnh dạn tuyên bố : Khi ông dời khỏi chính quyền, sẽ không còn một người Brazil nào phải chết đói. Thực tế ngày hôm nay cho thấy, tổng thống Brazil không thực hiện được lời hứa đó. Nhưng trong tám năm qua, Brazil đã có những bước tiến rất dài : 28 triệu dân thoát khỏi cảnh bần cùng và nhất là Brazil đã đứng vững trước cơn bão tài chính 2008-2009. Tháng 5 vừa qua, Chương trình Lương thực Liên Hiệp Quốc vinh danh ông Lula da Silva là nhà « vô địch thế giới trong việc xóa đói » cho một phần nhân loại.

Brazil có diện tính lớn gấp 15 lần nước Pháp, với 193 triệu dân, là nền kinh tế thứ tám của thế giới và lại là một quốc gia giàu tài nguyên thiên nhiên. Brazil cũng là một quốc gia có mạng lưới công nghiệp phát triển chủ yếu nhờ vào các ngành như công nghệ xe hơi, hàng không dân sự hay dệt may. Tổng thống Brazil, xuất thân từ một cậu đánh giầy, đã may mắn lên cầm quyền tại một quốc gia dân chủ, ổn định về phương diện chính trị vào thời điểm kinh tế toàn cầu thịnh vượng, giá nguyên và nhiên liệu, thực phẩm gia tăng.

Cơn bão tài chính 2008-2009 hầu như không ảnh hưởng nhiều đến đà vươn dậy của anh chàng khổng lồ châu Mỹ Latinh này.

Vào lúc mà Âu-Mỹ đau đầu với tỷ lệ thất nghiệp lên tới hai con số, thì số người lao động ở Brazil không có việc làm chỉ là hơn 6%, tức chỉ bằng một phân nửa so với khi ông Lula bước vào dinh tổng thống. Brazil hiện nay là một trong những nước hiếm hoi có tỷ lệ tăng trưởng không thua kém là bao so với Trung Quốc. (7,5% trong năm 2010) 

Đưa dân cư khu nhà ổ chuột ngoại ô Rio de Jeneiro ra khỏi bần cùngReuters

Xóa đói giảm nghèo, điểm son của hai nhiệm kỳ tổng thống

Không phải là một tình cờ mà tổng thống Brazil được danh dự trở thành “nhà vô địch của thế giới” trong việc xóa đói giảm nghèo :

Năm 2002 khi vừa đắc cử, người từng là cậu bé đánh giầy, vốn là công nhân, lãnh đạo công đoàn, từng là chủ tịch đảng của những người Lao động đã ba lần thất bại trong các cuộc tranh cử tổng thống trước khi bước vào vị trí lãnh đạo tối cao, ông Lula da Silva đã coi mục tiêu xóa đói giảm nghèo là ưu tiên số 1.

Tám năm sau, 28 triệu dân Brazil đã thoát khỏi cảnh nghèo khó nhờ vào các chương trình xã hội của chính quyền Lula, nhờ vào các khoản trợ cấp cho các gia đình có thu nhập thấp (Bolsa Familia) nhờ vào chương trình Fome Zero, tức là không có người đói.

Bên cạnh đó chính quyền Lula còn hỗ trợ cho các nông dân nghèo, tăng mức lương tối thiểu cho người lao động, bơm thêm sức mua cho những thành phần cần được giúp đỡ. Kết quả của chính sách xã hội đó là ngày nay, 40 triệu dân Brazil đã trông thấy thu nhập của họ gia tăng, và tầng lớp trung lưu chiếm đến gần một nửa dân số Brazil.

Sinh trưởng ở miền đông bắc nghèo khó, tổng thống Lula da Silva hơn ai hết coi việc mang lại miếng cơm cho người dân là điều tất yếu. Chính sách trợ giúp lương thực đẩy lui đến 76%số người bị suy dinh dưỡng tại đây, vùng quê của ông Lula, trong thời gian từ 2002 đến 2008.

Số người nghèo giảm đi 43% trong thời gian từ 2003 đến 2008. Trong cùng thời kỳ thu nhập của 10% dân số nghèo nhất trong xã hội tăng đều đặn gần 10% một năm (tăng 6% nếu không tính lạm phát) .

Một dấu hiệu khác cho thấy đời sống được cải thiện đó là ngày càng có nhiều cơ quan cung cấp dịch vụ từ chối làm việc trong hai ngày cuối tuần. Theo một chuyên gia ngân hàng tại Brazilia, thì đó là một tín hiệu đáng mừng cho thấy đời sống của người dân đã được cải thiện và bây giờ họ chú trọng hơn đến chất lượng cuộc sống.

Còn tại trung tâm kinh tế của Brazil là Sao Paulo, người ta không còn trông thấy những chiếc xe hơi cũ kỹ, tồi tàn qua lại trên đường phố như ở vào đầu những năm 2000. Tuy là tại đây, các khu nhà ổ chuột còn tồn tại nhưng ở các khu trung tâm, nhà băng, các cửa hiệu sang trọng, quán ăn và các trạm xe điện ngầm đã mọc lên như nấm.
Các chuyên gia khẳng định : Brazil đã lợi dụng thời cơ trong giai đoạn kinh tế toàn cầu đang thịnh vượng để tạo thêm 14 triệu chỗ làm từ 2002 đến 2008.

Brazil đứng ngoài vòng khủng hoảng tài chính toàn cầu

Một bằng chứng khác cho thấy rõ thành công vượt bực của ông Lula trong chính sách kinh tế đó là Brazil không rơi vào vòng xoáy của khủng hoảng kinh tế thế giới. Toàn thể chính khách Brazil, bất luận tả hay hữu đều công nhận là chính quyền của ông Lula da Silva đã hết sức tài tình đưa con tàu kinh tế ra khỏi cơn bão tài chính 2008-2009, chủ yếu nhờ vào một vài biện pháp cơ bản : giảm thuế đánh vào một số mặt hàng, gia tăng tín dụng cho doanh nghiệp để kích thích đầu tư, tăng lương cho công chức nhà nước. Tổng thống Lula lấy sức mua nội địa là chủ đạo. Chỉ ba yếu tố đó giúp Brazil đứng vững bất chấp những cơn lốc từ Hoa Kỳ thổi tới.

Trong số báo đề ngày 29/03/2010, tờ Wall Street Journal của Mỹ nêu lên câu hỏi là dư luận Brazil chờ đợi gì ở người kế nhiệm ông Lula. Câu trả lời là cử tri Brazil mong muốn vị tổng thống tương lai "giữ nguyên chính sách của Lula"

Theo kết quả một cuộc thăm dò dư luận do trung tâm nghiên cứu Pew Researche Center thực hiện gần đây, đa số người dân hài lòng về những thành tựu kinh tế mà Brazil đã đạt được trong hai nhiệm kỳ vừa qua của tổng thống Lula.

62% người được hỏi tin tuởng vào tương lai của một nước Brazil thịnh vuợng, 76% tán đồng chính sách kinh tế của ông Lula. Hơn một nửa những người được tham khảo ý kiến tin là Brazil sẽ trở thành một siêu cường kinh tế của thế giới trong một thời gian không xa.

Chương trình xóa đói giảm nghèo Bolsa Familia của ông được hơn 80% dư luận trong nước hưởng ứng. Hiện nay, hàng tháng chính phủ cấp tới gần 500 triệu euros cho 12,7 triệu gia đình có thu nhập thấp.

Cải thiện hạ tầng cơ sở sẽ là ưu tiên của người kế nhiệm tổng thống LulaReuters

Chênh lệch giàu nghèo

Dù vậy, chênh lệnh giàu nghèo tại Brazil vẫn còn là một mối đau đầu và tổng thống Lula vẫn chưa giải quyết được nạn tham nhũng làm thất thoát hàng năm khoảng 30 tỷ đô la. Trả lời thông tín viên RFI từ Brazilia, chuyên gia kinh tế Paulo Crias cho rằng xã hội Brazil còn nhiều chia rẽ :

« Từ khi tổng thống Lula lên cầm quyền, tôi nhận thấy trong hai nhiệm kỳ qua, ông không thu hẹp được hố sâu ngăn cách giàu nghèo. Về phương diện chính trị cũng vậy, Brazil hãy còn bị phân hóa. Brazil là một quốc gia có đông người nghèo. Chia sẻ cho họ một chút những quyền lợi kinh tế là một tính toán khôn ngoan và chỉ cần một chút như vậy cũng đủ để một phần dân số nước này thoát khỏi cảnh khốn cùng.

Tuy nhiên theo tôi, trong tám năm vừa qua, tổng thống Lula đã đem lại nhiều lợi lộc cho các thành phần giàu có nhất nước nhiều hơn là cho những người nghèo. Ông tạo điều kiện thuận lợi để cho các doanh nghiệp dễ làm giàu. Người giàu lại càng được giàu hơn.

Nhưng công bằng mà nói, do Brazil là một đất nước mà cách biệt giàu nghèo quá lớn, tổng thống Lula không thể san bằng cách biệt đó trong vỏn vẹn tám năm ».

Một vài chấm đen trong bảng tống kết 8 năm cầm quyền của Lula : Brazil vẫn phải đối phó với hiện tượng ma túy, tình trạng bất an ninh và dù đã cố gắng nâng cấp hệ thống y tế và giáo dục nhưng chắc chắn đây sẽ là những hồ sơ mà người kế nhiệm ông Lula da Silva cần phải coi là những ưu tiên ngay từ những ngày đầu tiên khi lên cầm quyền

Công lao của Lula

Về câu hỏi đâu là bí quyết thành công của tổng thống Lula, chuyên gia Samuel Pessoa thuộc viện nghiên cứu kinh tế Brazil nói : « Tổng thống Lula may mắn lên cầm quyền trong bối cảnh chính trị thuận lợi do người tiền nhiệm là ông Henrique Cardoso để lại và đã khéo léo tận dụng lợi thế đó để phát huy thêm chính sách kinh tế theo phương hướng hết sức thực tiễn (…)Thậm chí Brazil đã phần lợi dụng cả đòn bảy kinh tế của Trung Quốc để đi lên ».

Tổng thống Lula lên cầm quyền với phương châm « chỉ duy trì những gì tốt đẹp và có ích cho đất nước » : ông tôn trọng di sản chính trị người tiền nhiệm để lại và tương tự như ông Cardoso, Lula cũng đề ra mục tiêu đưa Brazil trở thành một quốc gia phát triển, một đất nước tiến bộ và thịnh vượng. Nhưng Lula đã can đảm hơn người đi trước : Ông đã tấn công thẳng vào tận gốc rễ những nguyên nhân gây ra cảnh bần cùng cho một phần dân chúng Brazil.

Bí quyết thứ hai tạo cho ông Lula hào quang sáng chói của ngày hôm nay là ông luôn điều hành đất nước một cách hết sức thực tế, sãn sàng điều chỉnh một số những nguyên tắc vì quyền lợi của Brazil : chẳng hạn như dù xuất thân từ giới công đoàn, nhưng ông Lula luôn tìm cách trấn an giới chủ, mở rộng cửa đón các nhà đầu tư quốc tế, trong đó có rất nhiều công ty Pháp đến Brazil hoạt động, tạo một sân chơi bình đẳng để các doanh nghiệp nước ngoài đến Brazil làm ăn, hòng đem lại công việc làm cho thanh niên Brazil vừa gia nhập thị trường lao động.

Là nguời từng đả kích Quỹ Tiền Tệ Quốc Tế kịch liệt khi IMF buộc Brazilia phải thắt lưng buộc bụng để lành mạnh hóa ngân sách nhà nước, nhưng khi lên cầm quyền, vì quyền lợi quốc gia, ông Lula không ngừng thúc đẩy để Brazil có một tiếng nói quan trọng hơn trong định chế tài chính đa quốc gia này.

Có một thực tế không thể phủ nhận đó là sau hai nhiệm kỳ của tổng thống Luiz Inacio Lila da Sylva, Brazil đã trở thành trong những cột trụ của cả hệ thống kinh tế toàn cầu. Nhưng không chỉ riêng trong lĩnh vực kinh tế cả trên trường ngoại giao, trong lĩnh vực bảo vệ môi trường, cộng đồng quốc tế không thể tiến tới phía trước mà không có sự đồng thuận của Brazil.

 

Chủ Nhật, 8 tháng 2, 2015

Tâm Thư Sinh Viên Nhật Gởi Thế Hệ Trẻ Việt Nam


Tâm Thư Sinh Viên Nhật Gởi Thế Hệ Trẻ
 Việt Nam
&
Lá Thư HỒI ÂM CHÂN THẬT NHẤT THẾ KỶ !
 
 
 

Một bạn trẻ người Nhật từng du học ở Việt Nam vừa có bài viết gửi giới trẻ Việt Nam khiến dư luận xôn xao.

“Việt Nam – nhà giàu và những đứa con chưa ngoan”

Tôi đang là một du học sinh Nhật, có hơn 4 năm sinh sống tại Việt Nam. Với ngần ấy thời gian, tôi đã kịp hiểu một đạo lý giản đơn của người Việt: “Sự thật mất lòng”. Song không vì thế mà tôi sẽ ngoảnh ngơ trước những điều chưa hay, chưa đẹp ở đây. Hy vọng những gì mình viết ra, không gì ngoài sự thật, như một ly cà phê ngon tặng cho mảnh đất này, tuy đắng nhưng sẽ giúp người ta thoát khỏi cơn ngủ gục – ngủ gật trước những giá trị ảo và vô tình để những giá trị thật bị mai một.

Tôi có một nước Nhật để tự hào

nhat

Tôi tự hào vì nơi tôi lớn lên, không có rừng vàng biển bạc. Song, “trong đêm tối nhất, người ta mới thấy được, đâu là ngôi sao sáng nhất”. Thế đấy, với một xứ sở thua thiệt về mọi mặt, nghèo tài nguyên, hàng năm gánh chịu sự đe dọa của hàng trăm trận động đất lớn nhỏ lại oằn mình gánh chịu vết thương chiến tranh nặng nề, vươn lên là cách duy nhất để nhân dân Nhật tồn tại và cho cả thế giới biết “có một nước Nhật như thế”.

Tôi tự hào vì đất nước tôi không có bề dày văn hiến lâu đời nên chúng tôi sẵn sàng học hỏi và tiếp nhận tinh hoa mà các dân tộc khác “chia sẻ”. Từ trong trứng nước, mỗi đứa trẻ đã được học cách cúi chào trước người khác. Cái cúi chào ấy là đại diện cho hệ tư tưởng của cả một dân tộc biết trọng thị, khiêm nhường nhưng tự trọng cao ngời.

Tôi tự hào vì đất nước tôi được thử thách nhiều hơn bất kỳ ai. Khi thảm họa động đất sóng thần kép diễn ra, cả thế giới gần như “chấn động”. Chấn động vì giữa hoang tàn, đổ nát, đói khổ và biệt lập, người ta chỉ nhìn thấy từng dòng người kiên nhẫn xếp hàng nhận cứu trợ và cúi đầu từ tốn cảm ơn. Không có cảnh hôi của, lên giá, cướp bóc, bạo lực nào diễn ra giữa sự cùng khổ. Chỉ chưa đầy một năm sau khi hàng loạt thành phố bị xóa sổ hoàn toàn, sự sống lại bắt đầu hồi sinh như chưa từng có biến cố nào đã xảy ra. Thế đấy, không có những thành tích to lớn để nói về nước Nhật nhưng thương hiệu “made in Japan”, là thương hiệu uy tín vượt trên mọi khuôn khổ, tiêu chuẩn khắt khe, được toàn cầu tôn trọng nhất mà tôi từng biết.

Bạn cũng có một nước Việt để tự hào

Nói Việt Nam là một “nhà giàu”, quả là không ngoa. Giàu tài nguyên, giàu truyền thống, giàu văn hóa… Nhưng con cháu của nhà giàu, sẽ phải đối mặt với những vấn đề nan giải của nhà giàu. Và không phải ai cũng biết cách sống có trách nhiệm trong sự giàu có ấy.

Thật đáng tự hào nếu bạn được lớn lên ở một đất nước được thiên nhiên ưu đãi với rừng vàng biển bạc. Đáng xấu hổ nếu xem đó là khoản thừa kế kếch xù, không bao giờ cạn. Thật tiếc đó lại là những gì tôi thấy. Tại các thành phố, chỉ cần nhà mình sạch sẽ là được, ngoài phạm vi ngôi nhà, bẩn đến đâu, không ai quan tâm. Ở các nhà máy, nếu không biết dồn rác thải ở đâu, họ sẽ cho chúng ra ngoài đường, sông suối, biển cả vì đó là “tài sản quốc gia” – đã có quốc gia lo, không phải việc của mỗi người dân. Tại một đất nước mà 80% dân số sống bằng nghề nông, đất đai, nước ngầm hầu như đã bị nhiễm độc, đến nỗi, người ta nói vui trong năm nữa thôi sẽ là thời đại của ung thư vì ăn gì cũng độc, không ít thì nhiều, không thể khác. Vì sao nên nỗi?

Thật đáng tự hào vì Việt Nam có 4000 năm văn hiến. Thật xấu hổ nếu 4000 năm văn hiến chỉ là một chương trong sách lịch sử chứ không được thể hiện trong cách hành xử đời thường. Thật buồn vì đó cũng là điều tôi thấy mỗi ngày.

Hãy chỉ cho tôi thấy rằng tôi đã sai nếu nói: Người Việt không biết xếp hàng, xếp hàng chỉ dành cho học sinh tiểu học; người Việt không biết tự hào về người Việt, nếu không thì Flappy Bird đã không phải chết yểu đau đớn; người Việt chửi hay còn hơn hát, cứ xách ba lô ra tới thủ đô một chuyến thì sẽ được mục sở thị; người Việt vẫn còn luyến tiếc văn hóa làng xã, giai cấp nếu không phải thế thì họ đã không đứng thẳng người chửi đổng và cúi rạp mình trước quyền lực bất công mà chẳng dám lên tiếng; người Việt có đôi mắt siêu hạng nhất vì nhìn đâu cũng thấy cơ hội để mánh mung, lọc lừa.

Tôi chưa từng thấy đất nước nào mà các bậc mẹ cha dạy dỗ con cháu cố gắng học hành để sau này là bác sỹ, phi công, thuyền trưởng… mà xuất phát không vì đam mê mà vì phong bì nhiều, đút lót dễ, giàu sang mấy hồi… Vì đâu nên nỗi?

Người Việt có một nền di sản độc đáo, một nguồn sức mạnh vô cùng to lớn, ai cũng nhìn thấy, chỉ có người Việt là không thấy hoặc từ chối nhìn thấy. Vì sao nên nỗi?

Tôi đang nhìn thấy một thế hệ, họ không còn biết phải tin vào điều gì, thậm chí còn không dám tin vào chính mình. Là một người Việt – khó lắm! Thật vậy sao?”

Nguồn Đất Việt: 

 

*******************************

Hôm nay có bài Hồi-Âm nầy khá hay của người trẻ đang sống và lớn lên ở VN mời quí vị đọc để thấy...đắng cay thế nào ?    

             

 Lá thư quá hay !!

 

Bạn thân mến,
Lâu lắm rồi giới trẻ chúng tôi mới nhận được một bài viết nói lên sự thật ở đất nước tôi, dù sự thật ấy làm chúng tôi hết sức đau buồn.
Xin cám ơn bạn. Ở đất nước tôi có câu
“sự thật mất lòng” nhưng cũng có câu “thương cho roi cho vọt”, “thuốc đắng đả tật”.
Bức thư của bạn đã làm thức dậy trong tôi niềm tự ái dân tộc lâu nay được ru ngủ bởi những bài học giáo điều từ nhà trường như “Chúng ta tự hào là một nước nhỏ đã đánh thắng hai cường quốc Pháp và Mỹ”.

 
Bạn đã nói đúng: “Tôi đang nhìn thấy một thế hệ, họ không còn biết phải tin vào điều gì, thậm chí còn không dám tin vào chính mình. Là một người Việt, khó lắm. Thật vậy sao?”
Bạn biết đặt câu hỏi như thế là bạn đã có câu trả lời rồi. Những gì tôi viết sau đây chỉ là những lời tâm tình của một người trẻ
thiếu niềm tin, với một người bạn đến từ một đất nước vững tin vào dân tộc mình, vào chính bản thân mình.
 
Bạn nói đúng. So với nước Nhật, nước Việt chúng tôi đẹp lắm. Đối với tôi không có tấm bản đồ của nước nào đẹp như tấm bản đồ của nước tôi. Tấm bản đồ ấy thon thả đánh một đường cong tuyệt đẹp bên bờ Thái Bình Dương ấm áp. Trên đất nước tôi không thiếu một thứ gì cho sự trù phú của một dân tộc . Nhưng chúng tôi thiếu một thứ.
 Đó là Tự Do, Dân Chủ.
Lịch sử của chúng tôi là lịch sử của một
dân tộc buồn.
Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn. Người đã từng nhận được đĩa vàng tại đất nước Nhật của các bạn năm 1970 (bán được trên 2 triệu bản) với bài hát “Ngủ Đi Con” đã từng khóc cho đất nước mình như sau:
“Một ngàn năm nô lệ giặc Tàu
Một trăm năm nô lệ giặc Tây
Hai mươi Năm nội chiến từng ngày
Gia tài của mẹ để lại cho con
Gia tài của mẹ là nước Việt buồn”.
Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn trong “hai mươi Năm nội chiến từng ngày” ông sống tại miền nam Việt Nam nên nỗi đau của ông còn nh hơn nỗi đau của người miền Bắc chúng tôi. Ông còn có
hạnh phúc được tự do sáng tác, tự do gào khóc cho một đất nước bị chiến tranh xâu xé, được “đi trên đồi hoang hát trên những xác người” được mô tả người mẹ điên vì đứa con “chết hai lần thịt xương nát tan”.
 Nếu ông sống ở miền Bắc ông đã bị cấm sáng tác những bài hát như thế hoặc nếu âm thầm sáng tác ông sẽ viết như sau:
“Một ngàn năm nô lệ giặc Tàu
Một trăm năm nô lệ giặc Tây
 Bảy mươi năm Cộng Sản đọa đày
Gia tài của mẹ, để lại cho con
Gia tài của mẹ là nước Việt Buồn”
Bị đô hộ bởi một nước Tàu tự coi mình là bá chủ ở phương Bắc, bị một trăm năm Pháp thuộc . Một ít thời gian không bị ngoại bang đô hộ chúng tôi không có minh quân như Minh Trị Thiên Hoàng ở nước bạn. Huống gì thay vào đó chúng tôi bị cái xui là một trong những nước hiếm họi bị thống trị bởi một chế độ bị coi là quái vật của thế kỷ.
 
Tại sao người Việt tham vặt.
Vì họ đã từng đói kinh khủng.Trong cuộc chiến tranh gọi là chống Mỹ chống Pháp người dân miền Bắc chúng tôi đã
đói đến độ mất cả tình người. Vì một ký đường, một cái lốp xe đạp, vài lạng thịt người ta tố cáo nhau, chơi xấu nhau dù trước đó họ là người trí thức.
 Cho nên ăn cắp là chuyện bình thường.
Tôi cũng xin nhắc cho bạn , năm 1945 hàng triệu người Việt miền Bắc đã chết đói vì một lý do có liên quan đến người Nhật các bạn đấy. Xin bạn tìm hiểu phần này trong lịch sử quân Phiệt Nhật ở Việt Nam.
Tất nhiên người Việt vẫn nhớ câu “nghèo cho sạch, rách cho thơm” nhưng “thượng bất chính , hạ tắc loạn”.
Khi chấm dứt chiến tranh. Người Việt biết họ phải tự cứu đói mình chứ không ai khác. Kẻ có quyền hành tranh dành nhau rừng vàng biển bac, kẻ nghèo xúm lại hôi của những xe chở hàng bị lật nhào .
 
Thật là nhục nhã, thật là đau lòng.
Bạn bảo rằng ở nước bạn người dân giữ gìn vệ sinh công cộng rất tốt. Còn ở Việt Nam cái gì dơ bẩn đem đổ ra đường.
Đúng vậy. Nhưng Tự Do , Dân Chủ đã ăn vào máu của các bạn để các bạn ý thức rõ đây là đất nước của mình.
 
Còn chúng tôi? Chúng tôi chưa thấy nước Việt thực sự là của mình.
Ngày trước Nước Việt là của Vua , Có khi nước Việt thuộc Tàu, rồi nước Việt thuộc Pháp, rồi nước Việt là của Đảng Cộng Sản.
 Rung của cha ông để li đã từng trở thành
của của hợp tác xã, rồi ruộng là của nhà nước chỉ cho dân mượn trong một thời gian nhất định. Đất là của nhà nước nếu bị quy hoạch người dân phải lìa bỏ ngôi nhà bao năm yêu dấu của mình để ra đi.
 Cái gì không phải là của mình thì người dân không cảm thấy cần phải gìn giử.
Nhưng sự mất mát đau lòng nhất trên đất nước chúng tôi là mất văn hóa và không còn nhuệ khí.
Biết làm sao được khi chúng tôi
được dạy để trở thành công cụ chứ không được dạy để làm người.
Tiếc thay bản chất thông minh còn sót lại đã cho chúng tôi nhận ra chúng tôi đang bị dối gạt. Nhất là trong những giờ học về
lịch sử, văn chương.
Lớp trẻ chúng tôi đã mất niềm tin và tìm vui trong những trò rẻ tiền trên TV trên đường phố.
Nhớ năm nào nước của bạn cất công đem hoa anh đào qua Hà Nội cho người Hà Nội chúng tôi thưởng ngoạn. Và thanh niên Hà Nội đã nhào vô chụp giựt , bẻ nát cả hoa lẫn cành , chà đạp lên chính một nơi gọi là “ngàn năm Thăng Long văn hiến”.
 Nhục thật bạn ạ. Nhưng lớp trẻ chúng tôi
hầu như đang lạc lối, thiếu người dẫn đường thật sự chân thành thương yêu chúng tôi, thương yêu đất nước ngàn năm tang thương , đau khổ.
Thật buồn khi hàng ngày đọc trên báo bạn thấy giới trẻ nước tôi hầu như chỉ biết chạy theo một tương lai hạnh phúc dựa trên sắc đẹp và hàng hiệu. Họ không biết rằng nước Hàn có những hot girls, hot boys mà họ say mê còn là một quốc gia cực kỳ kỷ luật trong học hành, lao động.
 
Bạn nói đúng. Ngay cả bố mẹ chúng tôi thay vì nói với chúng tôi “con hãy chọn nghề nào làm cuộc sống con hạnh phúc nhất” thì họ chỉ muốn chúng tôi làm những công việc , ngồi vào những cái ghế có thể thu lợi tối đa dù là bất chính.
Chính cha mẹ đã chi tiền để con mình được làm tiếp viên hàng không, nhân viên hải quan, công an giao thông… với hy vọng tiền thu được dù bất minh sẽ nhiều hơn bội phần.
Một số người trẻ đã quên rằng bên cạnh các ca sĩ cặp với đại gia có nhà trăm tỉ, đi xe mười tỉ còn có bà mẹ cột hai con cùng nhảy sông tự tử vì nghèo đói. Mới đây mẹ 44 tuổi và con 24 tuổi cùng nhảy cầu tự tử vì không có tiền đóng viện phí cho con. Và ngày càng có nhiều bà mẹ tự sát vì cùng quẩn sau khi đất nước thái bình gần 40 năm.
Bạn ơi.
Một ngày nào chúng tôi thực sự có tự do, dân chủ chúng ta sẽ sòng phẳng nói chuyện cùng nhau. Còn bây giờ thì :
 “trải qua một cuộc bể dâu
Những điều trông thấy mà đau đớn lòng”.

Dù sao cũng biết ơn bạn đã dám nói ra những sự thật dù có mất lòng.
Và chính bạn đã giúp tôi mạnh dạn nói ra những sự thật mà lâu nay tôi không biết tỏ cùng ai.